Ngày xuân lại nhớ ông đồ

ÔNG ĐỒ                                             Vũ Đình Liên      Mỗi năm hoa đào nở  Lại thấy ông đồ già      Bày mực tàu, giấy đỏ              Bên phố đông người qua.              Bao nhiêu người thuê viết      Tấm tắc ngợi khen tài            Hoa tay thảo những nét                   Như phượng múa, rồng bay.              Nhưng mỗi năm, mỗi

ÔNG Đ               

                             Vũ Đình Liên

     Mi năm hoa đào n 
L
i thy ông đ già 
    Bày m
c tàu, giy đ 
            Bên ph
đông người qua. 

            Bao nhiêu ng
ười thuê viết 
    T
m tc ngi khen tài 
          Hoa tay th
o nhng nét 
                 Nh
ư phượng múa, rng bay. 

            Nh
ưng mi năm, mi vng 
       Ng
ười thuê viết nay đâu 
          Gi
y đ bun không thm 
            M
c đng trong nghiên su.

Ông đ
vn ngi đy 
      Qua đ
ường không ai hay 
Lá vàng r
ơi trên giy 
     Ngoài tr
i mưa bi bay. 

Năm nay đào l
i n 
      Không th
y ông đ xưa 
               Nh
ng người muôn năm cũ 
H
n đâu bây gi ?

Những ngày giáp tết, không khí của ngày xuân đang phủ đầy khắp các ngõ phố,  tết cổ  truyền như đang trở lại khi thú chơi thư pháp tưởng như đã bị quên lãng và mai một thì nay đang  được phục hưng. Đọc lại bài thơ Ông đồ của Vũ Đình liên để cảm nhận một câu chuyện về cuộc đời với những bước thăng trầm của một Ông Đồ nho, cũng là của cả một nền Hán học trong cơn lốc Âu  hóa.

 Hai khổ đầu có những hình ảnh và màu sắc tươi vui với hoa đào nở, với giấy đỏ, mực tàu, với người qua lại tấp nập, với những lời bình luận ngợi ca Hoa tay thảo những nét/ Như phượng múa rồng bay. Những con chữ trong tay ông đồ đâu phải là tín hiệu ngôn ngữ đơn thuần mà như một sinh thể đang cựa mình, truyền tải những tư tưởng cao siêu. Nhưng tài năng ấy không thể chống chọi lại với những biến thiên của thời cuộc: Nhưng mỗi năm mỗi vắng/ Người thuê viết nay đâu?/ Giấy đỏ buồn không thắm/ Mực đọng trong nghiên sầu/ Ông đồ vẫn ngồi đấy/Qua đường không ai hay/ Lá vàng rơi trên giấy/ Ngoài trời mưa bụi bay… Trong sắc phai bẽ bàng của giấy, sự kết đọng lạnh lùng của mực tự thân nó đã dâng lên một nỗi buồn tủi. Một nỗi buồn thắm thía, khiến cho những vật vô tri vô giác cũng nhuốm sầu. Lá vàng rơi rụng im lìm trên trang giấy đỏ và cơn mưa lất phất càng  làm lòng người thêm hắt hiu. Ông đồ vẫn ngồi đấy,  vẫn nơi  kẻ chợ nhộn nhịp nhưng nào có ai hay, tất cả đều dửng dưng, vô cảm. Năm xưa, mỗi khi đào nở lại thấy ông đồ già; còn năm nay đào lại nở nhưng không thấy ông đồ xưa. Cảnh đó, người đâu?.  Hoa đào bây giờ không còn là sự cộng hưởng, tôn vinh như khổ  đầu mà là tín hiệu của dâu bể. Những gì không hợp với thời đại sẽ dần biến mất. Âu cũng là quy luật muôn đời của kiếp nhân sinh!. Những người muôn năm cũ/Hồn ở đâu bây giờ?  là câu hỏi,  vừa là sự chất vấn thời đại, vừa là chất vấn hiện thực và còn là chất vấn lương tâm. Câu hỏi ấy tạo nên một âm vang sâu lắng trong lòng người đọc bao thế hệ, tạo một nỗi ám ảnh, day dứt khôn nguôi. Ông đồ chính là  di tích tiều tuỵ, đáng thương của một thời tàn  và bài thơ là một sự tri ân, một sự sám hối của Vũ Đình Liên, của cả một thế hệ thanh niên những năm 40 của thế kỉ trước đối với những lớp người thuộc  nền Nho học lúc mạt vận…

Trong không khí tràn ngập sắc xuân, tìm đến với một thú chơi tao nhã, một vẻ đẹp thâm sâu để thưởng thức một chút cái phong vị Tết cổ truyền, đó cũng là cách góp phần gìn giữ nét riêng của văn hóa Việt, gìn giữ những tinh túy từ ngàn xưa ông cha ta để lại. Trộm nghĩ, đó còn là một cách thư giãn mang tính văn hóa cao.

Phạm Thị Cẩm Anh

Nguồn: thptsongcong.thainguyen.edu.vn
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 98
Hôm qua : 418
Tháng 12 : 516
Năm 2021 : 77.146

Liên hệ

Trường THPT Sông Công, Thành phố Sông Công, Thái Nguyên
Địa chỉ : Phường Thắng Lợi, Sông Công, Thái Nguyên
Điện thoại : 02083862653
Fax :02083862653
E-mail : c3songcong@thainguyen.edu.vn